♥☆OTAKU WORLD☆♥


 
IndexPortalCalendarTrợ giúpĐăng kýĐăng Nhập

Share | 

 

 Fic dịch YugiOh (Atem / Anzu): Why me?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Sat Apr 07, 2012 1:30 am

avatar

*MEMBER*

Atemu x Anzu

*MEMBER*

Tổng số bài gửi : 33
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Fic dịch YugiOh (Atem / Anzu): Why me?

 
Fic dịch: YugiOh
Tên fic: Why me? (Tại sao là tôi?)
Cặp đôi: Atemu / Tèa ( cách viết khác là Atem / Anzu)
Tác giả gốc: silver-moon-sapphire-sky
Người dịch: Daisy_girl
Thể loại: hài hước, lãng mạn
Lứa tuổi: T(13+)
Tình trạng:
Bản gốc hoàn thành gồm 4 chương
Disclaimer: YugiOh thuộc về Takahashi Kazuki
Tóm tắt nội dung:
Atemu đang có rắc rối về sự ghen tuông vì Tèa đang hẹn hò với chàng trai khác. Nhưng vì sao anh lại ghen và tác động của việc này sẽ ra sao?
Link dẫn đến fic gốc:
Fanfiction

Chương 1: Vấn đề rắc rối thú vị

Sẽ có chuyện gì xảy ra nếu có sự chắc chắn trong cuộc sống của bạn, thứ mà luôn nâng cao sự tự tin của bạn đột nhiên biến mất?
Tèa đã là sự chắc chắn của Atemu. Cô yêu quý anh; đó là điều tất nhiên, nhưng bây giờ…
Cô đang đi chơi…
Hẹn hò…
Với chàng trai khác…
Phải thừa nhận rằng Atemu đã chưa bao giờ tự mình đề nghị Tèa đi chơi hay dùng cách nào đó để tán tỉnh cô. Cô chưa thật sự thuộc về anh. Anh không còn là pharaong và kể từ đây anh không còn hàng trăm phụ nữ tha thiết mong chờ anh hay ngắm nhìn ai nữa.
Phải công nhận rằng tất cả điều không may mắn đó là thật.
Nhưng điều đó không có nghĩa rằng cô ấy được phép đi ra ngoài cùng với ai khác chỉ vì anh không làm rõ cảm giác của mình, không có nghĩa là cô có quyền từ bỏ anh.
Sự ghen tỵ và sự bấp bênh là cảm xúc khác của Atemu và vị pharaong cổ đại vẫn chưa trang bị tốt để đối phó với những cảm xúc đó vì vậy anh làm thứ duy nhất mà anh có thể xả mức độ căng thẳng của mình.
Anh đấu bài. Không ngừng nghỉ.
Không cần phải nói thì anh cũng luôn chiến thắng. Không ngớt.

Sau đó có 147 đấu thủ và Bakura, Malik, Seto, Yugi, Joey và Mai vẫn không có cách nào đánh bại anh. Họ đã cố chơi trận 3 đấu 1 và thậm chí (trong trận đấu đến cùng) 6 đấu 1(dù làm việc theo nhóm giữa hầu hết họ thật tệ nếu không phải là hoàn toàn khác thường) vẫn không cách nào đánh bại anh. Những đấu thủ vẫn không có kế sách nào lé lên trong đầu họ.
Cả Duke Devlin 14 trò chơi Dungeon Dice Monster sau đó nữa. Không cần phải nói, tỉ số là 14-0, phần thắng nghiêng về Atemu.
Nguyên nhân của sự tức tối đã không được nhận thức rõ vì trạng thái của anh trong lúc này.

.
Tèa và Serenity đã phát ngán sau trận đấu không khoan nhượng lần thứ 20 rồi rời đi. Tình bạn là một chuyện và nổi ám ảnh là một chuyện khác.
Atemu đã gọi Odion, Ishizu, ông nội, Professor Hopkins, Rebecca, Vivian, Rex, Weevil, Leon, Seigfried, Pegasus, Valon, Amelda, Rafael, Mako, Espa Roba và anh em Paradox. Bất cứ ai mà anh hoặc một trong số bạn bè mà anh đã đấu cùng hay chống lại, ai đó ít nhất là kha tốt.
Sự may mắn của Joey thật sự không thú vị khi quan sát sau 32 trận đấu trong khi đó thậm chí Seto đã bị thúc ép nghĩ ra một chiến lược mới sau 43 trận đấu và sau khi qua 32 trận đấu thì anh đã quyết định rằng Mai cần lấy thêm vài lá bài quái vật trong bộ bài của cô. Thậm chí sự điên cuồng của Malik và Bakura chỉ là thứ quá thú vị. Yugi vẫn còn dai sức nhưng vẫn bị đánh bại.
Không còn bạn bè nào của anh để thánh thức. Anh cần vài con mồi mới mẻ nữa.
Atemu tự hỏi anh nên bắt đầu mang đến cho mình sự bất lợi. Chẳng hạn như đấu nhau mà chỉ có 100 điểm gốc hoặc gì đó.
Hoặc có lẽ là anh có thể đấu bằng một tay.
Nah…để làm phức tạp hóa với mọi thứ về cái đĩa đấu bài…bên cạnh đó anh thật sự không muốn thua cuộc, anh chỉ muốn xả bỏ sự tức tối.
Câu hỏi chính đáng là vì sao mà anh lại quá tức tối bởi việc này ngay từ đầu chứ?
Ishizu chưa bao giờ nhận được cuộc gọi điện thoại bằng giọng kinh hoàng từ em trai nhỏ của mình. Em trai đang van xin cô ngăn Atemu khỏi thách đấu với hắn. Bình thường thì đó là Atemu gọi cô bảo cô dừng việc em trai bé nhỏ của cô đừng thách thức anh.
Vào một ngày nghỉ bình thường tại Nhật Bản, em trai cô dành cả ngày để cố đấu bài đánh bại Atemu trong khi Atemu cố dành hầu hết thời giờ để ngăn việc đấu bài với Malik.
Cô phải thừa nhận rằng ít nhất thì đó là một sự kiện đảo ngược kì lạ. Cô đã hiểu hết thứ đang diễn ra cho đến khi Vòng cổ Ngàn năm của cô nhắc nhở cô về những hành động tiếp theo. Cô rời bỏ công việc trong việc bảo tàng vào buổi sớm để bắt con mồi của mình.
Cô chỉ hi vọng rằng Tèa sẽ bỏ qua cho cô vì việc này “sự can thiệp”.
À, tất cả là cho một mục tiêu tốt đẹp để cứu pharaong khỏi chính bản thân ngài và cũng để cứu thế giới nữa.
Tèa ngạc nhiên khi cô bước qua Ishizu trên đường đi đến gặp Hajime.
“Này, Ishizu.” Cô vui vẻ gọi.
"Tèa, chúng ta có thể trò chuyện chứ?” Ishuzu hỏi.
"À, thật ra tôi đang…” Tèa ngưng nói, sự biểu hiện của Ishuzu thật nghiêm trọng. Chắc có chuyện gì thật sự rắc rối rồi. “Chắc chắn, sẽ tốt thôi, nhưng tôi có thể gọi điện thoại trước đã chứ?” Cô hỏi.
Ishizu cười: “làm nhanh đi.”
Tèa quay số của Hajime. “Chào Hajime, nghe này, tôi đang có việc.” Cô nói thẳng thắn. “Không, tôi không nghĩ là tôi sẽ có thể gặp anh tối nay” Có sự ngưng lại một hồi.”Sẽ ổn thôinếu tôi gọi anh ngày mai và chúng ta sẽ sắp xếp thời gian vào lúc khác vậy.” Một sự ngưng lại tại đầu dây của Tèa “Ừ, chờ gặp cô vậy, tạm biệt.”
Ishizu nhăn mặt; có vẻ như mối quan hệ giữa chàng trai này và Tèa đã tiến triển nhiều hơn so với những gì mà mọi người nghĩ rồi. Đó là điều đầu tiên mà cô ấy cần sửa chữa. Tội nghiệp Hajime.
Ishizu gạc ý nghĩ ra. Sự gắn chặt đầy tình cảm, nếu pharaong không có được Tèa lên giường thì ngài ấy sẽ khủng bố mọi người bằng những trận đấu bài. Việc này là vì mục đích vĩ đại.
“Vậy, Hajime là bạn trai của cô hả?” Ishizu quyết định hỏi thẳng thừng.
“Không chính xác.” Tèa mỉm cười nói. “Anh ấy thật sự là một chàng trai tử tế. Chúng tôi biết nhau từ lớp học múa.” Cô nói chi tiết: “Chúng tôi đã làm bạn với nhau một thời gian và rồi tuần trước anh ấy đã hẹn tôi ra ngoài.” Cô nói thêm.
Ishizu nốc bởi câu nói về một chàng trai tử tế cùng lớp học múa của Tèa. Đó có phải là giấc mơ vô vọng chăng? Đặc biệt là hắn có vẻ ngoài dễ nhìn…
Ishizu tự hỏi nếu hỏi số điện thoại của Tèa có lẽ sẽ nghe có vẻ ích kỉ.
Không, cô phải cưỡng lại sự lôi cuốn và tập trung vào nhiệm vụ của mình.
Tin xấu mặc dù cho chàng trai đó nghe có vẻ như là một kẻ mà Tèa thật sự thấy thú vị.
Chết tiệt, pharaong đang náo loạn và bây giờ do đó thế giới cũng vậy. Được rồi, bây giờ tập trung chuyên môn. Cô có thể cua gã đó sau vậy. Nếu Atemu chỉ làm chuyện này bởi cơn ghen vì Tèa đi hẹn hò thì chuyện gì sẽ xảy ra nếu Tèa và Hajime trở thành “chính thức”? Nếu họ ngủ với nhau hay kết hôn thì sẽ có chuyện gì?
Trong phút chốc Ishizu cứng đơ trong nỗi hoàn toàn sợ hãi và rồi cô làm một việc duy nhất có lí.
“Xin hãy cứu thế giới!” Cô nắm tay Tèa van nài.
“Cô muốn tôi…cứu thế giới hả?” Tèa hỏi, hơi lúng túng vào lúc này."
“Vâng, chỉ có cô mới có thể có sức mạnh ngăn ngày tận thế!” Ishizu đột ngột tuyên bố.
"Tận thế ư?” Tèa nhìn Ishizu một cách lạ lẫm. “Ishizu, cô ngủ đủ giấc chưa?” Cô hỏi, cố tháo tay cô khỏi sự nắm lấy từ bàn tay cứng đơ của Ishizu.
"VÂNG!” Ishizu la lên, mọi người ở xung quanh hai cô đang nhìn chằm chằm vào cô lúc này. “CÔ LÀ NGƯỜI ĐƯỢC LỰA CHỌN, CHỈ CÓ CÔ MỚI CÓ THỂ CỨU THẾ GIỚI KHỎI THẢM HỌA CHẮC CHẮN NÀY!”buông tay Tèa ra, cô đột nhiên dạt cả hai cánh tay để nhấn mạnh.
Tèa trông có vẻ rất khó chịu, có người nhìn chằm chằm vào họ. “Được rồi, Ishizu” Cô nói bằng giọng kẻ cả. “Thế chúng ta đi nơi khác nói về vấn đề đó nhé.” Cô nói khi nắm lấy bàn tay của cô gái cao hơn mình và kéo cô đi khỏi.
Ishizu ngoan ngoãn đi theo “vâng, thưa vị cứu tinh của tôi”
Tèa tự hỏi có nên gọi Malik và yêu cầu hắn đưa chị hắn về. Ishizu rõ ràng là đã tưng tửng vì tất cả sự căng thẳng từ viện bảo tàng. Cô tìm thấy một cái ghế đá thích hợp còn trống tại công viên và cả hai ngồi xuống trên ghế.
"Được rồi, Ishizu, nói đi,"cô yêu cầu.
"Ngài pharaong đang mắc vào thời kì khổ sở.” Ishizu nói sau khoảnh khắc im lặng.
"Anh ấy có vẻ hơi lạ vào trưa nay.” Tèa đồng ý.
"Malik gọi điện kêu tôi cứu nó đấy” Ishizu nói.
"Thế thì tại sao cô đến bàn chuyện với tôi chứ?” Tèa hỏi.
“Tôi nhìn thấy viễn cảnh từ Vòng cổ Ngàn năm, à…cô là người duy nhất trên thế giới có thể ngăn Atemu khỏi việc điên cuồng đấu bài và cứu thế giới!” Ishizu tuyên bố.
"Bằng cách nào?” Tèa hỏi.
Hình như Ishizu không nói đủ rõ, “À, Atemu quan tâm đến cô rất nhiều.
“Vâng.” Tèa vui vẻ đồng ý. “Chúng tôi là những người bạn tốt.”
Ishizu thầm trách mình; đó không phải là lỗi của Tèa, cô ấy vẫn chưa thấu hiểu việc này. Atemu đã đặc biệt không biểu lộ rõ về sự yêu mến dành cho cô. Đó không phải là lỗi của Tèa khi mà cô không có chút bằng cớ nào.
"À, nếu tôi có lí do khiến cô tin rằng Atemu thích cô hơn cả mức độ của bạn bè thì sao?” Ishizu hỏi, cố tỏ ra cực kì thẳng thừng.
Tèa há hốc miệng xuống “À,…tôi…anh ấy không” Cô câm lại tức thì.
Ishizu kinh ngạc vì sự bướng bỉnh của cô gái. Có lẽ Tèa không còn quan tâm đến Atemu nữa rồi và pharaong đã vuột mất chuyến thuyền bởi vì anh quá chậm trễ. Xin thần Ra đừng để việc này quá trễ mặc khác thế giới sẽ bị sụp đổ!
"Nhưng cô không nghĩ rằng việc đó kì lạ khi sự đấu bài điên cuồng trong tình trạng của ngài ấy chỉ bắt đầu khi ngài ấy nhận ra rằng cô đang hẹn hò với chàng trai khác à?” Ishizu hỏi.
"Sự trùng hợp thôi.” Tea cau mày.
"Tôi có linh cảm, tin tôi đi đây không phải là sự trùng hợp.” Ishizu nói.

“Nhưng thế thì vì sao…” Tèa nói nhỏ bối rối.
"Vì sao mà ngài ấy cứ tảng lờ cảm giác của cô chứ gì?” Ishuzu nói hết câu của Tèa.
Tèa gật đầu. “Nếu anh ấy thích tôi nhiều như vậy thì sao anh ấy không nói tôi biết?” Cô thì thầm.
"Ngài ấy là đàn ông, đó là cách thức mà bọn họ thực hiện. Họ không có xu thế nói với những phụ nữ cảm xúc thật sự của họ. Họ nghĩ rằng điều đó là tất yếu. “ Ishizu nói giọng khô khốc.
"Thế thì tôi có nhiệm vụ phải làm gì?” Tèa hỏi.
“Gắn kết” với ngài ấy càng sớm càng tốt” Ishizu nói thẳng thừng.
Chưa tới 4 giây mà Tèa đã đỏ mặt tới ba màu đỏ khác nhau . “Ishizu” cô lắp bắp phản kháng.
"Tôi xin lỗi, việc đó xảy đến” Ishizu nói, bịt miệng vì ngạc nhiên “nhưng cô cần giải quyết vấn đề rắc rối này nếu không thì thế giới sẽ sụp đổ.” Cô nghiêm túc nói thêm vào.
“Tôi xin lỗi Ishizu, nhưng cho đến nay thứ tôi quan tâm là việc rắc rối của Atemu cần giải quyết, không phải của tôi. Nếu anh ấy thích tôi thì anh ấy phải có đủ dũng khí để nói với tôi chứ. Tôi sẽ không ngã vào ai đó mà hắn không nói cho tôi biết hắn cảm thấy thế nào và ai đó không chân thật với chính mình.” Tèa đứng lên và bước rời đi.
“THẾ CÒN VIỆC CỨU THẾ GIỚI THÌ SAO?” Ishizu la lên phía sau cô.
"Thế giới không có hiểm họa gì cả.” Tèa đáp lại. Cô đang tạo cho Atemu cuộc sống dễ dàng hơn cho dù có vấn đề quái quỉ gì đang lé lên trong đầu Ishizu.
“ NHƯNG CĂNG THẲNG TÌNH DỤC CÓ THỂ XẢY RA SỰ CĂNG THẲNG QUÁ MỨC TRONG CƠ THỂ CON NGƯỜI! VÀ ATEMU CÓ SỨC MẠNH MA THUẬT MẠNH NHẤT TRÊN THẾ GIỚI DO ĐÓ NẾU NGÀI ẤY MẤT KIỂM SOÁT VÌ CĂNG THẲNG TÌNH DỤC THÌ THẾ GIỚI CŨNG SẼ BỊ PHÁ HỦY.” Ishizu la lên.
Ishizu đã nhận lấy vài ánh nhìn tò mò vì sự la lên lần đầu của cô; lần thứ hai chắc chắn là sự chú ý mọi người sẽ nhắm vào cô. Sau đó là sự im phăng phắc đến nổi có thể nghe tiếng bước chân của con nhện.
Tèa tiếp tục bước đi, cô không quan tâm nếu Atemu chịu đau khổ thế nào vì căng thẳng tình dục. Đó là lỗi của chính anh.Cô không quan tâm nếu thế giới này sẽ bị hất tung nhưng cô quan tâm là việc tự chủ của Atemu có thể trượt tới mức đó sao.
Cô ngờ ngợ rằng căng thẳng tình dục sẽ gây tổn hại cho bất cứ ai. Nhưng cô không có kinh nghiệm nào cả và thậm chí nếu người ta nói về hầu hết những đàn ông là “những kẻ thích tình dục điên cuồng”. Anh sẽ không bị tổn thương. Dù gì thì anh ít khi ngắm nhìn phụ nữ và bạn phải thắc mắc là thậm chí anh có hiểu biết nhiều về tình dục hay không ấy chứ.
Anh chết ở Ai Cập cổ đại vào lúc 16 tuổi- sự giáo dục dành cho anh vẫn chưa đạt tới trình độ rộng lớn đó ngoại trừ việc cô đã được nghe nói là có vài tỳ nữ 12 tuổi trong cung cấm do đó có lẽ, anh đã…
Tèa xóa bỏ những ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Dù gì thì đó không phải là việc của cô. Bên cạnh đó, Atemu là một người mạnh nhất trên thế gian này và anh thường rất có trách nhiệm.
À, vào buổi trưa hôm đó anh dường như không có vẻ có trách nhiệm gì cả nhưng bình thường…
Điện thoại Tèa reo lên. Đó là Mai. Tèa thậm chí chưa kịp áp điện thoại vào tai thì giọng nói cao ngất của Mai đã nghe rõ. “Tèa xin hãy đến cứu chúng tôi. Hãy bàn luận với Atemu, anh ta chỉ nghe lời cô thôi.”
Đó là điều cuối cùng mà Tèa muốn nghe lúc này. “Nghe nè mai, tôi khá bận vào lúc này. Tôi sẽ nói chuyện với cô sau nhé” Cô gác máy trước khi Mai có thể phản kháng.

"Khá bận rộn à?” Mai tự hỏi rồi để điện thoại của cô rơi vào túi. Khoảnh khắc đó khiến Joey chú ý cũng như lúc mà Mai thông báo.
“À, Cô ta đang hẹn hò tối nay. Tôi đoán chắc cô làm cô ta quyết định hay gì đó rồi.” Joey bất cẩn bình luận.

Mắt Atemu trở nên đỏ ngầu. Anh đang đấu với Joey và Seto Kaiba. Anh có 200 điểm gốc trong khi Kaiba còn 400 điểm và Joey còn 50 điểm.
Anh rút bài, tập trung vào niềm tin về tình cảm của quân bài. Lá bài Con rồng có cánh của thần Ra là phần thưởng dành cho anh. May mắn là anh đã có 3 quái vật trên bàn đấu rồi.
“Ta hi sinh 3 quái vật để triệu hồi Con rồng có cánh của thần RA!” Atemu la lên và anh đang chơi lá bài Vị thần Ai Cập, trong mấy chốc tiêu diệt quái vật của Joey và Kaiba.
Ishizu đến vào lúc đó và quan sát cảnh tượng phía trên trước khi cô nhắn lời cầu nguyện tuyệt vọng đến những thần linh.” Xin hãy xui khiến Tèa đến và ngăn thảm họa đang ảnh hưởng đến thế giới.”
Tèa đang đi vòng vòng vô định. Cô biết cô nên về nhà. Cô đã bảo với Ishizu là cô sẽ không đến thú nhận tình yêu thiết tha dành cho anh. Anh phải biết cô cảm thấy thế nào. Dường như ai khác cũng biết rồi. Cho dù anh là đàn ông thì không thể cứng đầu như vậy. Thánh thần ơi, thậm chí Joey cũng biết cô càm thấy thế nào mà!

Cô nên về nhà. Không có lí do nào để lang thang trên phố. Cô đã quyết định và sẽ không đổi ý. Không có gì.
Điện thoại của cô reo lên, cô kéo nó ra. Serenity? Cô bé muốn gì?
“Này Serenity” Cô ít khi có thời giờ chào bạn bè.
"Tèa, Ishizu bảo em gọi chị ngay lập tức.” Serenity đang ở trong doanh trại của kẻ địch. Ishizu rất mưu mô xảo quyệt. Joey và những người khác đang trong vòng rắc rối.
Điều đó gây sự chú ý cho Tèa, “Cái gì?’
"Atemu không nghe lí do hay gì cả. Anh ấy sẽ không chịu ngừng đấu bài và anh ấy đã thực hiện thứ ma thuật bóng tối khiến họ không thể rời đi trừ phi họ đánh bại anh ấy.”
Quá mức đối với một Atemu biết điều và có trách nhiệm rồi. “Serenity, em muốn chị là chuyện quái quỉ gì vậy?” Cô hỏi.
“Anh ấy không nghe một ai trong chúng tôi cả thậm chí cả Yugi và anh ấy sẽ không thả bất cứ ai ra khỏi trò chơi. Chị có thể đến đây và cố nói chuyện với anh ấy chứ?” Giọng Serenity nức nở nghe như đang khóc.
Tèa cảm thấy bị chừng lại như trong khoảnh khắc chậm chạp của bộ phim. Miệng cô thật sự đang mở ta để nói rằng cô sẽ đến đó và cô không thể ngăn mình lại.
“Thấy chưa, tôi đã bảo cô rồi. Tất cả thứ đó có liên quan đến căng thẳng tình dục. Chỉ có cô mới có thể cứu thế giới, cô là người được chọn lựa.” Giọng của Ishizu đột nhiên vang lên từ đầu dây bên kia điện thoại.
Tèa kéo điện thoại ra khỏi tai và nhận ra mình đang nhìn chằm chằm vào điện thoại trong một phút trước khi cô cất vào. “KHỐN KIẾP! KHÔNG THỂ LÀM GÌ ĐƯỢC VỚI CĂNG THẲNG TÌNH DỤC! THẾ GIỚI NÀY KHÔNG BỊ HỦY HOẠI CHỈ VÌ TÔI SẼ KHÔNG QUAN HỆ TÌNH DỤC VỚI ATEMU HAY THẬM CHÍ LÀ XÙ BỎ ANH TA CHỨ!” và cô nhanh chóng cúp máy khỏi Ishizu.
Lúc này có một đám đông lớn nhìn chằm chằm vào cô nhưng Tèa giận đến nổi không còn tâm trí chú ý đến họ nữa. Ishizu đã đưa ra lời đề nghị rằng cô sẽ làm gì thì làm để sửa chữa lại vấn đề này nghe như có vẻ Tèa là người đang bị đổ lỗi cho mọi việc vậy. Nhưng đó là lỗi của Atemu. Anh là người đang ghen mà không nói với cô là anh cảm thấy thế nào cả.
TẤT CẢ LÀ LỖI CỦA ANH TA!”

Ngay lúc này thì Shadi xuất hiện cảm nhận có sự quấy nhiễu trong sức mạnh cân bằng ma thuật trên thế giới. Anh chưa bao giờ nhìn thấy việc này xảy ra. Thế giới đang bị đảo lộn bởi lượng ghen tuông không lành mạnh và mức độ cao của căng thẳng tình dục.

Anh cố ngăn sự đấu bài điên cuồng; anh cố xuyên qua địa cầu. Anh cần được đưa đủ tiền, anh thật sự đã cố gắng nhưng anh không có hi vọng về việc phá vỡ thứ ma thuật của Atemu. Thay vào đó thì người canh giữ đáng thương thấy mình đang bị kéo vào Trò chơi Bóng tối của thế kỉ này. Sự tàn phá của nó sẽ không bao giờ có thể được cân bằng.
Vâng, sự tàn phá. Ma thuật của Atemu đang đẩy trái đất vào sự căng thẳng mà chính nó đang đối đầu. Không chỉ có động đất ở Châu Á-Nhật Bản tất nhiên quê hương của Atemu là nơi náo động nhiều nhất. Australia bỗng dưng có tuyết và tảng băng ở mọi nơi trong khi châu âu, thậm chí là Nga thì bỗng dưng lan ra mùa hạn hán, tất cả các dòng sông đang khô nước. Ở Châu phi nổi lên gió mùa kì lạ như ở Mỹ có thời tiết mùa đông điên cuồng. Không chỉ có gió mà cả cơn lốc xoáy đi qua cả lục địa, cả Nam Mỹ và Canada cũng vậy.
Mặc khác thì thế giới đang đi vào sự hoàn toàn đảo lộn. Thậm chí còn có cả nhật thực nữa.
Shadi não nùng thở dài. Kẻ giải cứu trở thành người bị cứu. Ishizu bảo cô gái tên Tèa đó sẽ đến đây giải quyết. Cô ta nên đến sớm nếu theo như thứ đang diễn ra thì thế giới sẽ bị sụp đổ.
Nghĩ xem, buổi sáng này đã bắt đầu với một lời hứa đó. Tất cả việc diễn ra là một cô gái, một chút sự ghen tuông, nhiều căng thẳng tình dục và vị pharaong 3000 tuổi và không chỉ có ngài mới tạo ra công cuộc hỗn độn này mà ngài còn phá hủy thế giới nữa.
Thật sự thì phụ nữ là thứ tệ hại nhất mà thần Ra giáng cho đàn ông.

Điện thoại Tèa reo lên lần nữa. Cô đã quên đi là mình đã nhận không biết bao nhiêu là cuộc gọi quấy rầy mình vào ngày đó do đó cô nên bỏ nó đi- chỉ một chút thôi khi cô trả lời.
"CHÀO!" Cô hét lên.
"Tèa?" Giọng Mokuba có vẻ hoảng sợ. Tội nghiệp thằng bé, cô đã trút cơn giận về Ishizu vào đó.
"Xin lỗi Mokuba, chị đã nghĩ em là ai khác.”
“Được rồi” Giọng nó nghe như thể nó nghĩ cô là người kì lạ như những người đứng quanh cô vậy, “Tea, chị có thể đến khu vực đấu bài không?”
“Vì sao?”
"Atemu đang trở nên điên cuồng” –sao mà mọi người dường như đều gọi cô khi mà có chuyện xảy đến cho Atemu chứ?
"Chị biết rồi, Serenity, Mai and Ishizu cũng vừa mới gọi chị.” Tèa thẳng thừng nói.
"Thế họ có nói cho chị biết về Rebecca và những người khác cũng đang bị nhốt như anh trai của em chứ?” Mokuba hỏi. Nó trông có vẻ sợ hãi.
“Đợi đã, Rebecca? Cô ta làm gì ở đây vậy?”
"Atemu đã gọi Odion, Ông nội của Yugi Mutou, Professor Hopkins, Rebecca, Vivian, Rex, Weevil, Leon, Seigfried, Pegasus, Valon, Amelda, Rafael, Mako, Espa và những anh em hay xung đột bảo họ đến đấu bài với anh ấy và anh ấy cũng đặt bẫy luôn do đó bây giờ họ đều bị dính bẫy của Atemu cùng với Joey, Mai, Bakura, Malik, Yugi, Duke và anh trai của em," Mokuba vội vàng nói.
Tèa dừng lại. Atemu chắc đã trở nên điên cuồng đấu bài với những người đó và bắt nhốt họ. Họ không thể thoát ra trừ phi họ đánh bại anh… Đợi đã…
"Mokuba, những điều kiện đề thoát khỏi ma thuật của Atemu. Những thứ đó chính xác là lời nói của anh ta hả?”
"Vâng.” Giọng nói của Mokuba có vẻ lúng túng.

Tèa có một ý nghĩ sáng suốt, cô có thể cứu thế giới nhưng cô sẽ tự mình làm việc đó. Ishizu có thể đến nhảy vào trong hồ nước cùng với cái Vòng cổ Ngu ngốc của cô được rồi.
"Chị sẽ đến đó ngay đây Mokuba.” Cô hứa.
"Cám ơn.”
"Thế thì cô ta đã nói gì?” Ishizu nôn nóng hỏi.
"Chị ấy bảo là sẽ đến đây ngay.” Thằng bé trả lời.
"Tôi biết mà! Cô ta không thể khước từ một đứa bé nhỏ đáng yêu mà và cô cũng không thể khước từ tiếng gọi của định mệnh nữa! Cô ấy sẽ cứu thế giới và tống khứ căng thẳng tình dục của Atemu!” Ishizu láo táo nói.
"Umm, Ishizu?"
"Hả?"
"Căng thẳng tình dục là gì?”
Ishizu cảm thấy sự rùng mình lạnh như đá chạy dọc xuống lưng mình. Kaiba sẽ giết chết cô mất nếu cô giáo dục em trai của hắn về những vấn đề như vậy. Tại sao mà Vòng cổ Ngàn năm không thể cảnh báo cô về tình thế bối rối này trước khi sự việc đó xuất hiện kia chứ? Cái miếng rác rưởi được chọn lựa ngu xuẩn này.
“Đó là một câu hỏi hay, tại sao nhóc không“ ishizu nhìn xung quanh để lấy cảm hứng ”hỏi" cô nhìn thấy một trong số người làm thuê của Kaiba- À “người làm thuê đó của gia đình nhóc chứ?”
Mokuba ngay tức thì đến chỗ người làm thuê và Ishizu chắc chắn là nó sẽ hỏi người tội nghiệp đó câu hỏi. Vì sao? Bởi vì người làm thuê tội nghiệp ngay lập tức nhìn xung quanh để tìm đường chạy trốn giống như Ishizu đang làm vậy. Hình như Mokuba không thể biết được thứ đó do đó nó miễn cưỡng mở miệng, cảm thấy sự tiếp cận của nó đã thất bại.
Nếu Seto Kaiba biết được Mokuba đang tìm hiểu thứ đó thì sau này sẽ có sự khủng khiếp phải trả giá. Cơn thịnh nộ có thể làm cơn giận chút ít của Atemu trông như một cơn gió nhẹ mà thôi. (dù anh không có ma thuật). Bây giờ thì điều đó thật sự là một ý nghĩ đáng sợ rồi.



Được sửa bởi Atemu x Anzu ngày Mon Jun 29, 2015 6:13 am; sửa lần 1.


Mon Jun 29, 2015 6:11 am

avatar

*MEMBER*

Atemu x Anzu

*MEMBER*

Tổng số bài gửi : 33
Age : 27

Bài gửiTiêu đề: Re: Fic dịch YugiOh (Atem / Anzu): Why me?

 
Chương 2: Sự giải quyết tàn bạo



Tèa bước vào trong khu vực đấu bài và cô rất ngạc nhiên bởi những gì mình thấy. Không có số điện thoại nào gọi đến để cô có thể chuẩn bị cho cảnh tượng này.

Xung quanh Atemu là hơn 20 đấu thủ, hầu hết là bạn bè, trong một quả cầu lớn màu tím. Quân bài thần Ra hiện đang trong cuộc chơi và đang phá hủy điểm gốc của mọi người.

Mokuba, Serenity, Tristan, Ryou, Ishizu và một trong số người làm thuê của Kaiba đang ngồi xung quanh thứ gọi là quả cầu đó, nôn nóng quan sát dọc theo đó là một đám đông lớn.
Cô ùa vào chỗ Ishizu, vẫn còn khá giận dỗi về việc quấy nhiễu với toàn bộ sự việc la lớn về vấn đề “căng thẳng tình dục” trên phố. Cô gần như chắc chắn rằng cô đã nhìn thấy Ishizu tái mặt và hơi quay đi.

Có lẽ nên làm gì đó với ám khí xung quanh Tèa. Cô cảm thấy khá khó chịu vào lúc này. Có hai nguồn gây ra sự tức tối trong cô, một là người đang đeo Vòng cổ Ngàn năm và đang co rúm sau Serenity và Mokuba. Còn một người đang đeo Trò chơi Ngàn năm và đang ở xung quanh một đống đấu thủ đang kiệt sức ở bên trong cái quả cầu điên cuồng màu tím ấy.

Cô tự hỏi cô nên chăm chú vào thứ nào trước khi mà vấn đề rắc rối đang được cô giải quyết chứ.

“Này Tèa, cô đang làm gì ở đây vậy? Tôi nghĩ rằng cô đang ở ngoài hẹn hò chứ.” Đó là Joey, vẫn lẻo mép như bình thường.

Anh hét lớn làm phân nửa người trong khu vực đấu bài chú ý. Đó là việc mà cô thật sự không hề mong muốn: sự chú ý của Atemu cũng như hầu như những đấu thủ.

"Tôi từ bỏ rồi.” Tèa nói. “Chính xác thì có chuyện gì diễn ra ở đây vậy?” Cô hỏi, chỉ vào thứ quả cầu đang bao lấy những đấu thủ.

Atemu cảm thấy an tâm kì lạ khi anh nghe việc đó. Anh vui mừng rằng Joey đã sai khi đoán là Tèa đang hôn một chàng trai khác. Cảm giác kì lạ và gần như đau đớn đó đang cắm vào cảm xúc đọng lại trong lòng anh trong một phút khi anh nghĩ về cô và chàng trai khác.

"À dù gì thì việc này có nghĩa là không có mối đe dọa nào. Tèa sẽ không ra ngoài hẹn hò nữa. Thế thì ổn rồi.” Ishizu đã chọn sai lúc để xía vào để cố làm dịu lòng pharaong rồi.

"Xin cho hỏi, điều gì làm cô nghĩ là cô có thể đưa ra quyết định cho tôi chứ?” Tèa hỏi Ishizu. Nữ pháp sư trước kia co mình lần nữa. Tèa không chỉ tức giận mà rõ ràng là cô đang tức điên lên.

"Tèa, cô ổn chứ?” Mai hỏi, tỏ chút giọng quan tâm.

“Tôi ổn à? Ồ, chắc rồi. chỉ là mơn mởn đào tơ thôi! Tôi không chỉ bị quấy rầy liên tục qua cú điện thoại mà còn bị la lớn trên phố nữa!”

“Xin chị Tèa, đừng giận chúng tôi mà; Ishizu bảo rằng chị có thể cứu anh trai em cùng với những người khác khỏi thứ ma thuật kì lạ.” Mokuba nói trong giọt nước mắt.

“Ồ, tôi có thể. Tôi có thể sao?” Tèa đang nhìn chằm chằm vào Ishizu.

Ishizu chọn lúc này để xua vận xui của cô ra xa. “TẤT CẢ MỌI THỨ ĐỀU XẢY ĐẾN NHƯ THẾ RỒI. CÔ LÀ NGƯỜI ĐƯỢC CHỌN LỰA, CHỈ CÓ CÔ MỚI CÓ THỂ CỨU THẾ GIỚI KHỎI THẢM HỌA CHẮC CHẮN! CÓ-“

"Ishizu, chị ổn chứ?” Serenity hỏi.

"Tất nhiên.” Ishizu nói với một nụ cười rất vui vẻ.

“Chị biết không, có lẽ chị cần nghỉ ngơi đấy.” Malik, Odion gật đầu đồng ý. Nghĩ rằng họ luôn xem Ishizu là người bị bin trong gia đình. Bây giờ thì Malik đã biết Yami Malik đến từ đâu rồi đấy.

“Đừng lo, bây giờ chị ổn rồi khi Tèa đang ở đây để cứu Atemu thoát khỏi c-“ Ishizu bắt đầu.

“Ishizu khốn khiếp. Tôi đã nhận đủ việc này rồi.” Tèa nói. “Không ai cần phải cứu Atemu thoát khỏi cái gì cả. Anh có đủ trách nhiệm hoặc anh ta phải” cô nhìn trừng trừng vào Atemu “tự cứu mình nếu anh ta muốn” cô kết thúc câu nói, bắt chéo tay.
Căng thẳng tình dục? Thật là thứ quá sức chịu đựng.

“Tôi bảo cô rồi, tôi có linh cảm từ Vòng cổ Ngàn năm mà.” Ishizu nói và rồi cô tự lao người vào Tèa. “Làm ơn, chỉ có duy nhất cô là người có thể cứu mọi người thoát khỏi pharaong và cứu pharaong thoát khỏi chính bản thân mình mà thôi.”

Tèa đẩy Ishizu ra khỏi cô. “Được rồi Ishizu. Tôi đã nhận đủ cách cô cư xử với tôi rồi. Bình tĩnh nào.” Cô nói, cố giữ vẻ kiềm chế. Cô đã bắt đầu hiểu vì sao mà Kaiba ghét ma thuật nhiều đến vậy: nó thật sự là cái cớ thuận tiện cho bất cứ kẻ nào ít nhất cũng bị điên khùng.

“Nhưng cách duy nhất để cứu em tôi và người khác là cứu Atemu! Xin Tèa, chỉ có cô mới có thể-“ Ishizu hình như cũng đang đẩy vận may của mình.

“Nhìn đi cô Gardener, cô sẽ để chúng tôi thoát khỏi việc này sớm hơn hay trễ hơn vậy?” Seto Kaiba không phải là người đàn ông kiên nhẫn, nói.
Và nghĩ về việc cô có một thứ nối kết nào đó vào 10 phút trước kia.

"Tôi có cuộc họp mà tôi cần phải dự vào tuần tới, nếu cô có thể giúp thì vội vã làm nhanh lên đi.” Sieg nói thêm.

“Cô ta là ai chứ? Mẹ của chúng ta à?”

“Nhanh lên đi cô gái và làm gì đó đi.” Người canh giữ báu vật ngàn năm nói thêm vào.

Shadi có quyền gì than vãn chứ? Anh ta đáng nhẽ phải có khả năng ngăn chặn việc này chứ!

“Đưa tôi ra khỏi đây đi” Joey la lên.

Vì sao mà cô luôn phải đưa Joey ra khỏi mọi rắc rối chứ? Giống như lần anh làm đổ kem vào người Mai còn chưa kể đến tất cả số tiền mà cô đã cho anh mượn và Tristan.

Tất cả đấu thủ bắt đầu la lên, những tiếng la của họ hợp lại nghe rất lớn, tiếng than vãn quấy nhiễu ầm ĩ. Vì sao mà họ lại la hét vào cô chứ? Cô đã có lòng đến cứu họ và đó là những lời cảm ơn của họ đấy sao?

Tiếng la hét càng lúc càng lớn hơn, Và Lớn hơn, VÀ LỚN HƠN cho đến khi cô kêu lên.

“ĐỦ RỒI!” Tèa la lên, lúc này cô cảm thấy rất áp lực. “Tôi đã nhận đủ rắc rối ngày hôm nay với vấn đề này rồi.” Cô chỉ vào quả cầu đang bao quanh mọi người trong đó. “Vậy thì tôi cần một lời giải thích ngay lúc này, CHÍNH XÁC THÌ CÓ CHUYỆN GÌ ĐANG DIỄN RA?”

Nếu bây giờ cô giải quyết vấn đề này thì cô sẽ không phải lo lắng sau đó.

Joey, Tristan và tất cả những người khác đều lo lắng, thậm chí Atemu cũng sợ hãi. Tèa không phải người mà bạn chọc tức được. Cô ấy rất đáng sợ khi cô ấy bị quấy nhiễu và bây giờ cô ấy rất tức giận. Thậm chí Shadi, Sieg và Kaiba cũng biết khi nào nên câm mồm và sợ hãi.

Tèa đợi vài phút trước khi lắp vào nỗi im lặng nguy hiểm theo sau đó, “Ừ thôi nào” đó là Atemu hay là cô đang nhìn anh đây?

Thật ra nghĩ về việc đó xem do đó người khác.

“Ta à?” Anh hỏi.

“Tất nhiên. Sau tất cả mọi việc thì anh là người bắt đầu trò hỗn độn này với ma thuật của mình. Lí do duy nhất Ishizu cầu khẩn tôi như vậy là vì anh! Do đó đã nói rồi.” Tèa rõ ràng là vẫn còn giận nhưng cô đã chuyển tất cả cơn giận đó lên anh.

Bây giờ thật không công bằng. Phụ nữ dường như luôn làm việc đó, trách móc đàn ông vì mọi thứ và họ trốn tránh việc đó mỗi lúc. Vì sao thế?
Có phải là những phụ nữ có gen đưa cho họ chiến lược để truyền sự trách móc này chứ?
Vì sao mà đàn ông không có thứ gen đó?

Dù gì thì đó không phải là lỗi của anh, không hoàn toàn là lỗi. Cô ta là người đã quyết định ra ngoài hẹn hò và sau tất cả khiến anh vì nguyên nhân nào đó mà bị quấy nhiễu. Bạn của anh là những người đồng ý đấu bài với anh. Lí do tổng hợp duy nhất mà anh tạo nên là gọi mọi người vào, à, đó và bẫy mọi người vào trong ma thuật bóng tối. Bên cạnh đó, anh vẫn chưa làm gì cả, thật ra là chưa.

“Vì sao cô lại trách ta?” Anh gặng hỏi. Đó không phải là lỗi của anh, phải không?

Mọi người khác, thậm chí là Yugi, đều nhắm vào một ánh nhìn lặng lẽ. Được rồi, có lẽ anh xứng đáng nhận lấy ánh nhìn đó, có lẽ anh đã gạc các thứ ra khỏi tầm tay khi anh nhốt mọi người trong ma thuật bóng tối rồi và có lẽ là khi anh tiếp tục thách thức họ đấu bài.

Anh lặng lẽ thừa nhận rằng anh không bao giờ lớn tiếng thừa nhận rằng sự hỗn độn này hoàn toàn là lỗi của anh.

“Được rồi Atemu, có hai phương án chúng ta có thể thực hiện. Một là anh thả mọi người ra và chúng ta đi nói chuyện. Hoặc hai là tôi sẽ vào đó và khiến anh kết thúc trò ma thuật do đó mọi người có thể ra khỏi và rồi chúng ta nói chuyện. Sẽ là phương án nào chứ?”

Giọng của Tèa nghe như đang nói chuyện công việc vậy. Atemu nghĩ rằng sẽ hấp dẫn hơn nếu cô mặc trang phục da bó chặt với một cái roi da đấy- Anh nhanh chóng lắc đầu với kết quả của ý nghĩ đó ra khỏi sự lúng túng.

Anh nói về thứ đầu tiên nẩy ra trong đầu mình “Cô sẽ không dám đến đây đâu.”, Anh cười tự mãn, chắc chắn về sự an toàn trong cái bong bóng đó. Quá tự tin để nó bị phá vỡ.

Ishizu quan sát tình cảnh đang hé mở, giống như thể Vòng cổ Ngàn năm cho cô thấy rằng nó sẽ như vậy. Cô cười tự mãn, rất giống con mèo vừa mới ăn sạch cái chén kem.

“Nhìn tôi nè.” Tèa nói, bước lên cái bong bóng và đi qua nó như không có chướng ngại vật gì cả vậy.

Atemu nhìn trừng trừng vào cô, rõ ràng anh bị sốc trong khoảnh khắc đó, cố tìm ra chính xác thì cô ta làm việc đó bằng cách nào. Tèa cười tự mãn với vẻ rất nham hiểm khi cô bước ngay qua anh. Rõ ràng là cô đang mở ra lợi thế cho mình về cú sốc của anh.

Ishizu giữ lấy hơi thở khi cô gái dừng lại ngay trước mặt anh. Đó là nơi mà tầm nhìn của cô bị che khuất. Cô chỉ có một ý nghĩ trong đầu “Xin Tèa, hãy hôn ngài ấy.” Họ chắc chắn là đang ở rất gần nhau để có thể hôn được và việc đó có thể giải quyết được toàn bộ rắc rối.


Thật ra đó có lẽ là cách duy nhất để vấn đề này có thể được giải quyết…

Atemu quá ngoan cố, anh cần phải bị sốc để ma thuật tan biến. Bị sốc và kiệt sức hay một ma thuật mạnh hơn là những thứ duy nhất để ngăn chặn anh vào lúc này.

Có một thời gian dừng lại ngắn ngủi trong lúc Ishizu nhìn thấy mọi người nhận ra tình thế giữa Tèa và Atemu. Cô cũng nhìn thấy Joey, Yugi và Tristan trao đổi ánh nhìn hiểu biết rồi.

Tèa hoàn toàn phá hủy mọi hi vọng của Ishizu khi cô không cảnh báo gì với việc gây sốc cho vị pharaong cổ đại. Cái cú đấm đúng chỗ của cô thật nguy hiểm. Atemu không có cơ hội. Anh choáng váng ngã xuống sàn nhà, hoàn toàn bất tỉnh và ma thuật bóng tối của anh hoàn hoàn biến mất.

“Bây giờ thì việc đó thật sự quá khó hả?” Cô hỏi người khác, những kẻ đã được thả tự do khỏi ma thuật bóng tối của Atemu.

Phần lớn cả nhóm chạy ra trốn càng nhanh càng tốt. Không rõ là họ sợ sự nổi giận của ai hơn, của Atemu hay của Tèa. Atemu sẽ không vui vẻ gì khi anh tỉnh dậy và Tèa chắc chắn là vẫn còn trong tâm trạng rất rất tồi tệ - có lẽ là tức điên.

Shadi biến mất vào làn khí mỏng. Anh không thể làm gì để ngăn chặn pharaong được và về con gái thì anh biết thứ tốt hơn là đùa ghẹo với phụ nữ đang tức điên. Tất nhiên, anh không lãng tránh trách nhiệm. Anh cũng không bỏ trốn hay sợ hãi. Anh chỉ là đang rời đi càng nhanh càng tốt vì anh không thể làm gì với việc đó và anh thích mình trở nên bí ẩn. Tất nhiên…

Vivian chạy tới kéo Duke- người mà cô đã bắt đầu thích khi cô phát hiện người sáng chế của DDM và rất giàu có. Anh thật ra dường như không để tâm, sau tất cả thì cô cũng là một cô gái quyến rũ mặc bộ đầm lộ toàn bộ đôi chân của mình ra.

Pegasus vội vàng bước đi nhanh chóng. Anh dường như hoàn tòan không thoải mái với ma thuật sau khi mất đi chính ma thuật của mình. Hình như, anh đã thật sự lấy lại sự minh mẩn sau khi mất Con mắt Ngàn năm rồi. Cái khái niệm “ma thuật điên rồ” là phép nghịch hợp.
Anh em Paradox, Weevil, Mako, Roba và Rex ra khỏi nhanh nhất. Hình như ma thuật không hợp với họ. Gần như họ không phải là không có kinh nghiệm nhiều về ma thuật, đặc biệt là Weevil và Rex.

Siegfried đưa Leon ra khỏi bằng bước chân nhanh chóng, không phải là cái xóc nhẹ không gây ấn tượng hoặc một cuộc chạy nhưng có gì đó ở giữa. Anh rõ ràng là có sự định kiến như Seto ở nơi mà ma thuật được quan tâm. Trong khi Leon rất háo hức về những chuyện thần tiên và không giống như anh mình, anh khá thoải mái về ma thuật. Điều đó giải thích vì sao mà anh đang bị đưa đi.

Seto thì ngược lại bước ra ngoài một cách lạnh lùng, kéo theo sau là Mokuba đang chạy theo và Isono mệt lả theo sau hai anh em họ. Seto dường như quen hơn với ý nghĩ về ma thuật rồi. Có lẽ kiếp trước của anh là một pháp sư (thứ mà anh vẫn khăng khăng là nhảm nhí) cuối cùng đã quay trở về với anh.

Valon, Amelda và Rafael điềm tỉnh bước ra ngoài. Ma thuật dường như không quấy rối cả ba họ nhiều cho lắm. Có lẽ đó là điều không hiểu nổi sau tất cả thời gian mà họ đã trãi qua cùng với Dartz. Cả ba đưa mắt nhìn liếc qua pharaong trong một thoáng, tin rằng đây có lẽ là cuối cùng trong số những ngày của anh trên thế giới này. Sự mỉa mai là thứ sau đó mà anh sẽ đối đầu. Mối nguy hiểm nhất là bạn thân nhưng rồi thì đó là cách mà những thứ này thỉnh thoảng có hiệu nghiệm. Valon trao cho Mai một cái liếc dài cuối cùng nhưng nhanh chóng rời đi, hiểu ra nơi nào đó trong lòng của cô.

Sau việc đó để lại Rebecca, Arthur, ông nội Mutou, Bakura, Malik, Ryou, Tristan, Joey, Mai, Ryou, Serenity, Yugi, Ishizu và Odion cùng với Atemu và Tèa. Cái nhìn đầy sát khí của Tèa.

"Này Yugi, anh yêu, chúng ta đi nào.” Rebecca nói, nắm tay Yugi và kéo anh đi khỏi trước khi anh có thể chống lại. Cô mạnh hơn anh nhiều hơn là dáng vẻ bên ngoài đó hay là Yugi thật sự không muốn nói gì như nhiều người cho là vậy.

Hai ông cụ nhanh chóng đi theo sau lũ trẻ, dùng cái cớ về những bà cụ- thứ không có khả năng xảy ra. Hình như mọi người đang tìm cớ để đừng ở lại với Tèa hay Atemu (mặc dù anh vẫn còn bất tỉnh ). Solomon không ngu hơn cháu trai của mình đâu và Arthur tin tưởng vào cháu gái và bản năng của ông bạn tốt nhất của ông.

"Dù gì thì Malik, Odion, hãy về nhà thôi.” Ishizu nói, trượt cánh tay vòng quanh vai của họ và nhanh chóng kéo họ cùng bước ra với cô.

“Tôi sẽ không quên việc này đâu Ishizu.” Tèa cảnh cáo và Ishizu bước đi càng nhanh hơn nữa.
Tèa thật sự đang trong tâm trạng tồi tệ và không có ai dễ chịu khi ở xung quanh cô cả. Thứ mà làm cho bầu không khí thật sự khó chịu là Atemu sắp có một cơn tỉnh dậy thú vị rồi. Ừ việc đó và sự thật là có lẽ anh sẽ rất tức điên lên rồi.

“Vâng, à, Mai, Serenity, Ryou, Bakura, Tristan, việc chúng ta sẽ đi vào quán Hamburger thì sao?” Joey hỏi một cách quá ngẫu nhiên để đi ra khỏi vùng nguy hiểm.

“Các người sẽ phải kéo Atemu theo các người bởi vì các người nghĩ rằng tôi sẽ đợi anh ta quanh đây thì các người nên nghĩ lại đi. Khi anh ta quyết định thì anh ta có thể đến gặp tôi nếu anh ta muốn nói chuyện với tôi.” Tèa nói, khôn ngoan bước ra khỏi, để lại những người bạn của cô tự quyết định việc họ sẽ làm với vị pharaong đang bất tỉnh.

“Anh ta tự chuốc sự rắc rối vào mình lần này rồi.” Joey bình luận.

“Nếu anh ta đơn giản là để tôi đưa ra lời khuyên nào đó về con gái thì anh ta đã tốt hơn rồi.” Tristan nói.

"Làm ơn, anh ta thậm chí còn rắc rối hơn nữa đấy.” Joey chế giễu.

Việc đó bắt đầu ngay lập tức với trận cãi vã cho đến khi Bakura và Ryou tách rời họ.

“Mấy cậu con trai, bình tĩnh nào.” Giọng của Mai có vẻ là đang đưa ra nguyên nhân” Bây giờ những việc trước tiên, Serenity và tôi sẽ rời đi bây giờ, các người có thể chọn ra ai là người sẽ đưa Atemu về, tạm biệt.” Cô nói, kéo cô gái trẻ đi theo mình. Cô và Serenity là những người bạn tốt mà.

"Này Mai…đợi một phút…Thật không công bằng…Vì sao chúng ta-“ Joey nói lắp bắp, cuối cùng chìm vào sự cam lòng im lặng. Anh không thể nói với ai không có ở đó. Cãi vả với Mai không bao giờ có tính xây dựng khi mà cô hiện không có ở đây để mà nghĩ về nó nữa chứ.

“ Được rồi, thế thì trò oẳn tù tì nhé!” Ryou nói với nụ cười vui vẻ.

Tristan và Joey trở nên vui lên trong khi Bakura chỉ biết giấu bộ mặt của mình bằng bàn tay “Ta không thể tin rằng các người là đấu thủ của ta đấy.” Anh nói.

“Ngươi chỉ là đang sợ hãi vì ngươi biết là ta sẽ đá đít ngươi thôi.” Joey cười nhạo.

“Nghiêm túc đi con người kia, ngươi sẽ không thể nào đánh bại Vua Cướp hùng mạnh Bakura đặc biệt là với trò chơi may rủi này đâu!” Bakura khoác lác.

“Thật vậy à, nhưng chỉ vì hắn chơi gian lận mọi thứ mà thôi.” Ryou chỉ vào, nhận lấy cái liếc chết chóc từ Bakura.

“Nhưng các người phải thừa nhận rằng tất cả những sự chiến thắng lớn lao của Joey đều đến từ sự may mắn hoàn toàn chứ.” Tristan nói thêm vào, nhận lấy nụ cười lớn từ Ryou, nụ cười tự mãn của Bakura và cái liếc chủ yếu là chết chóc từ Joey.

"À dù gì, hãy bắt đầu đi chứ.” Ryou nhanh chóng nói trước khi một cuộc ẩu đả có thể bùng nổ hay là việc Atemu thức dậy. Không ai đặc biệt muốn Atemu tỉnh dậy khi xem xét tâm trạng có khả năng của anh.

Bốn chàng trai bắt đầu “kéo, bao, búa!” Joey và Bakura ra kéo, trong khi Tristan và Ryou ra bao.

“Vâng! Tôi không dính lại với Atemu rồi.” Joey vui mừng.

“Haha, ta sẽ không phải đem theo pharaong cho dù ta đã từng bại trận.” Bakura cười tự mãn.

"Quá lạnh lùng rồi đấy ông anh, chúng ta đều gặp may mắn mà.” Joey nói. Anh và Bakura khiến Ryou và Tristan rất ngạc nhiên.

Ryou và Tristan tiếp tục trò oẳn tù tì “kéo, bao, búa!” Tristan ra búa và Ryou ra kéo.

Ryou chỉ biết hồi hộp cười. “Tôi nghĩ là tôi xui xẻo rồi.” Anh nói.

Tristan, Joey và Bakura bước ra “chăm nom pharaong tốt nhé.” Là câu bình luận cẩu thả của Bakura.

Ryou tự hỏi nếu cú giật điện có chạm vào cổ áo đến cái họng của Bakura sẽ làm hắn ngừng nói thứ hằn học đó chứ. Hah, Bakura chắc là tưởng tượng cách ra khỏi và rồi tóm cổ Ryou. Bakura khá hận thù về cách thức đó.

Thế thì Ryou sẽ chỉ còn cách hạ độc vào trong thức ăn của Bakura thôi.

Anh nhìn vào vị pharaong cổ đại tự hỏi là nếu có lẽ là nên rời bỏ anh. Đó là một ý nghĩ rất rất hấp dẫn. Nhưng tất nhiên Ryou có lương tâm và không giống Bakura, hắn có thể đơn giản là tảng lờ việc đó.

Anh cố kéo Atemu ra khỏi khu vực đấu bài và tạ ơn là vị pharaong cổ đại không có dấu hiệu sắp tỉnh dậy bất cứ lúc nào sớm hơn đấy. Anh vui mừng vì điều đó và quyết định là anh sẽ không bao giờ tức điên lên với Tèa nếu như cú đấm đúng chỗ của cô có thể hạ gục ai đó. Cô ta thật nguy hiểm.

Cuối cùng Atemu đã tỉnh dậy tại trạm xe buýt và Ryou nhìn thấy gánh nặng của mình tỉnh dậy nên quyết định nghỉ ngơi.

“À, tôi vui là ngài đã tỉnh rồi. Ồ, nhìn thời gian nè, tốt nhất là tôi nên rời đi thôi.” Ryou vội vã nói, cố chạy đi.

“Ngươi sẽ không được đi.” Atemu nói.

Ryou nhìn trở lại với nụ cười hồi hộp, anh nhìn thấy đôi mắt màu tím của Atemu đã quá tối sầm vì cơn thịnh nộ. Đôi mắt đã trở nên đỏ ngầu.

“Ồ, được rồi tôi nghĩ là tôi có thể ở lại.” Ryou nói với nụ cười hồi hộp. Anh thật sự không muốn kết thúc trong Vương quốc Bóng tối bằng ma thuật của Atemu đâu.

Ryou bắt đầu cầu nguyện khí thế bất cứ vị thần nào của bất cứ tôn giáo nào có thể tha mạng cho anh. Anh không kiểu cách cho dù con quỷ của chúa cứu anh thì anh cũng sẽ tôn thờ con quỷ đó mãi mãi. Anh chỉ muốn sống hay ít nhất là không chết khi còn độc thân chứ.

Anh bước đi rất chậm chạp, giúp đỡ Atemu đi theo, bước lên xe buýt, ngồi với anh trên xe buýt như thể đó là một luồn báo điềm xấu tỏa ra xung quanh vị pharaong càng ít và càng ít vào mỗi phút trôi qua.

“Cô ta sẽ trả giá.” Cuối cùng Atemu lên tiếng

“Tèa à?” Ryou hỏi.

Atemu gật đầu. Ryou tự hỏi nếu anh nên cảnh báo cô gái tóc nâu, da trắng đó là Atemu đang tức điên một cách trầm trọng hay không. Cái luồn khí tối tăm xung quanh chàng trai đó không là gì so với cú sốc ngắn ngủi. Thậm chí là tồi tệ hơn lúc trước khi anh nhốt mọi người trong khu vực đấu bài nữa kìa.

Tại trạm dừng xe buýt kế tiếp, Atemu đứng lên. Anh không yêu cầu Ryou đi theo mình do đó chàng trai chắc chắn là mình đã thoát nạn. Anh thở phào nhẹ nhõm khi Atemu biến mất trên vỉa hè phố. Anh bình an rồi.


Joey đang thư giãn, thưởng thức tại cửa hàng hamburger lớn với nước sốt cà chua giấm phụ vào cùng Tristan và Bakura. Họ đang tổ chức tiệc mừng việc họ đã thoát khỏi cơn tức giận của Atemu với hamburger, coca cola và món rán.

Các nhóm bước vào, thể hiện sự thèm khát thức ăn và rốt cuộc họ chia sẽ thức ăn cho ba chàng trai. Tất cả những người trong cả nhóm đều đùa giỡn và cười lớn vui vẻ là họ đã thoát khỏi cả Atemu lẫn Tèa rồi.

Mai và Serenity cũng gia nhập vào nhóm nữa và Rebecca, Yugi, Solomon và Arthur. Rebecca đang hờn dỗi vì Yugi từ chối hẹn hò với cô.

Cả nhóm vô cùng vui mừng, nhưng vài phút sau đó thì họ vô cùng sợ hãi. Ishizu nói lảm nhảm, nghe có vẻ điên rồ, thứ quấy rầy họ hơn cả là việc tiếng cười lớn diễn ra không có nguồn gốc. Cô phát ra tiếng thậm chí là nhiều hơn tiếng cười ra khỏi đầu của Yami Malik độc ác trước kia. Tự nhiên, cả nhóm đều rút lại vào chỗ của họ ra xa cô.

“TÔI BIẾT MÀ! “ Ishizu la, nẩy người lên không trung.” VIỆC NÀY ĐƯỢC GỌI LÀ ĐỊNH MỆNH MÀ! HỌ LÀ NHỮNG NGƯỜI YÊU NHAU TRONG DUYÊN SỐ, ĐỊNH RA LÀ PHẢI GẮN BÓ VỚI NHAU MÀ! NGÀY TẬN THẾ CHỈ CÓ THỂ BỊ ĐẨY LÙI BỞI SỨC MẠNH TÌNH YÊU ĐÍCH THỰC MÀ THÔI.”"

Malik đang làm gì đó. Có lẽ mọi thời gian mà anh đã trãi qua cùng với Yami Malik giúp anh hiểu về sự điên cuồng. Anh nhìn chị mình “Chị đang nói về Atemu và Tèa, đúng không?” Anh hỏi.

“Tất nhiên.” Ishizu quay đầu theo cách điên rồ với một nụ cười.

Việc đó thật sự làm mọi người rùng mình hơn bất cứ thứ gì khác mà cô đã làm cho tới bây giờ. Sự thật là trông cô nhanh chóng trở lại bình thường sau những biểu hiện của mình cơ đấy.
Mai nghe được sự việc mà đáng lẽ nên gây bất ngờ cho mọi người ngay lập tức “Cô đang nói với tôi là Tèa và Atemu thật sự sẽ gắn bó với nhau à?” Cô hoài nghi hỏi.

Mọi người đang chắc chắn là Atemu và Tèa sẽ cố ám hại nhau và vì thế không có cơ hội là họ sẽ gắn bó với nhau đâu? Hình như, nhận định đó là rất sai lầm.

Ishizu gật đầu, rồi dừng lại lắc bàn tay qua một bên. “Ừ, việc đó hoặc là họ đã quyết định.” Cô nói.

Mọi người dừng lại trong một giây trước khi chạy bổ tìm cánh cửa. Cuộc hội nghị của thế kỉ đang được hi vọng là quay trở lại và không ai muốn bỏ qua nó. Tất cả họ chỉ hi vọng là họ không bỏ lỡ nó.

Shadi, người canh giữ báu vật ngàn năm ở lại quán rượu. Anh đã chọn cách trốn tránh ở đó. Anh không quan tâm thế giới này đổ ra thành mảnh thì anh cũng không rời đi. Anh đã hứng chịu cơn thảm họa hôm nay rồi- cho dù đó là cách giải quyết. Anh cũng đã chịu đủ rồi.
Chìa khóa Ngàn năm lúc nhích. Anh nhanh chóng uống cạn li rượu và kêu rót đầy nữa. Trông có vẻ thế giới này sắp sụp lùi trên con đường một cách êm đềm rồi. Lần này, thảm họa cần phải giải quyết là vị pháp sư trước kia đầu thai thành Seto Kaiba. Có vấn đề gì đó cần phải giải quyết với đứa em trai nhỏ và người làm thuê – Isono rồi.

Người canh giữ báu vật ngàn năm đang cân nhắc giữa cái lợi và cái hại của việc rời khỏi quán rượu và cứu thế giới khỏi cơn tức giận của Seto Kaiba rồi. Sau mười phút, anh quyết định tự cứu mình. Liên kết địa ngục với thế giới.

Chắc chắn là Kaiba không tạo ra rắc rối nhiều như Atemu chứ…
Hắn có thể sao?

Shadi uống một cốc nữa và nghĩ ngợi hơn chút nữa. Say trong ý nghĩ của danh dự và trách nhiệm như sự lẫn lộn khái quát mà rượu đem đến cho nguyên nhân nào đó (hoàn toàn không rõ ràng đối với anh chút nào), anh quyết định thực hiện nhiệm vụ của mình.
Anh tiến thẳng về phía tập đoàn Kaiba, và tiến thẳng về phía thảm họa đang sắp đến. Anh biết anh sắp phải hối hận về việc này nhưng anh không chắc chắn là vì sao.

Rượu chỉ có thể xử lý ngày tồi tệ. Nó xóa bỏ trí nhớ, sự kiềm chế và sự lo xa.

Ishizu Ishtar đang chạy trong nhóm hiện đang cố tìm Atemu và Tèa thì khi đó bỗng dưng Vòng cổ Ngàn năm cho cô sự ớn lạnh cảnh báo biết trước về tương lai.

\VIỄN CẢNH/

Seto Kaiba đang ngồi xuống ghế bận rộn với công việc khi đứa em trai đáng yêu chặn anh lại trong một thoáng.

“Này, anh trai, hôm nay em đã học được một điều mới.” Nó mỉm cười nói.

“Ồ, cái gì vậy?” Seto hỏi trống không, vẫn còn đang chú tâm vào màn hình máy vi tính.

"Về căng thẳng tình dục.” Mokuba mỉm cười trả lời.

Thế giới đông cứng trong một giây. Ngày thật sự đã bắt đầu với một lời hứa hẹn rồi. Một thảm họa đã được đẩy lùi nhưng bây giờ một thảm họa tồi tệ hơn nữa đang dâng lên và không có cách nào ngăn chặn nó được.
Seto nhìn thấy màu đỏ “và ai dạy em về vấn đề này vậy?” Anh hỏi bằng giọng bình thản nguy hiểm.

"Isono," Mokuba nói, càng mỉm cười hơn nữa.

"Anh sẽ quay về sau một lúc nữa.”

Seto Kaiba bước ra khỏi phòng, khá điềm tĩnh, chỉ có có những rãnh áo khoác dựng đứng lên cho thấy đã có chuyện xảy ra rồi.

\KẾT THÚC VIỄN CẢNH /


Để xem nào, Ishizu đã nghĩ rằng pharaong thật đáng sợ và thậm chí là gần như tạo nên sự hủy diệt thì Seto Kaiba đã đưa cơn giận dữ đến hoàn toàn ở mức độ khác. Cô không muốn biết viễn cảnh nào nữa sẽ đến nhưng có cảm giác bất an là Kaiba sẽ biết cô là người đã giới thiệu cái khái niệm “căng thẳng tình dục” cho Mokuba mà cô đã biết là sẽ rất sớm thôi.

Hết chương 2

 

Fic dịch YugiOh (Atem / Anzu): Why me?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
♥☆OTAKU WORLD☆♥ :: THẾ GIỚI CỐ TÍCH :: FANFIC DỊCH-